“Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975, quân ta tiến vào Sài Gòn, đánh
chiếm Dinh Độc Lập – bộ tổng tham mưu Ngụy. Dương Văn Minh đầu hàng vô điều kiện,
cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, chiến dịch Hồ Chí Minh toàn
thắng!” – Đây là trích lời trong bản tin chiến thắng hào hùng được đọc bởi NSƯT Kim Cúc
trên sóng phát thanh đài Tiếng nói Việt Nam vào ngày mà quân dân ta giải phóng hoàn
toàn miền Nam, thống nhất đất nước, non sông thu về một dải.
Đã gần 50 năm trôi qua kể từ thời khắc lịch sử ấy của dân tộc Việt Nam, đất nước
ta cũng đã có sự thay đổi về nhiều mặt khi mà hòa bình đã được lập lại. Thế nhưng, những
tội ác mà chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ đã để lại trên đất nước ta thì sẽ mãi được
khắc ghi vào lịch sử, vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Tại Bảo tàng Chứng tích chiến tranh,
tuy không thể lột tả toàn bộ nhưng những bức ảnh, tư liệu, hiện vật đã thể hiện phần nào
sự tàn khốc của chiến tranh; đồng thời, tố cáo tội ác của đế quốc Mỹ và quân đồng minh
trong chiến tranh Việt Nam.
Bước chân vào căn phòng có tên “Những tội ác chiến tranh”, tôi thật sự sốc với
những bức ảnh tư liệu ghi lại những tội ác không thể tha thứ mà quân đội Mỹ đã gây ra
với nhân dân ta, đặc biệt là hai cuộc thảm sát tại xã Thạch Phong (Bến Tre) và Mỹ Lai
(Quảng Ngãi). Có bức ảnh chụp những người phụ nữ đang vô cùng hoảng sợ mà chính họ
bị bắn chết chỉ vài giây sau khi bức ảnh được chụp, còn có bức ảnh chụp hàng chục phụ
nữ và trẻ em bị bắn gục ngay giữa đồng trống. Trong số những bức ảnh đó, điều vẫn còn
ám ảnh tôi đến tận bây giờ là tấm ảnh chụp hai mẹ con bị sát hại, đứa trẻ chết mà miệng
còn đỏ máu, mắt vẫn chưa nhắm.
Thấy được những bức ảnh ấy, tôi nghẹn ngào, xót xa cho những người dân vô tội
đáng lẽ ra phải được sống trong hòa bình, những đứa trẻ đáng lẽ ra phải được sinh ra và
lớn lên trong hạnh phúc. Thế nhưng, những người dân vô tội ấy đã bị kéo vào vòng xoáy
tàn nhẫn của chiến tranh, những đứa trẻ chỉ mới vài tuổi đã bị giết hại một cách dã man,
những đứa trẻ thậm chí đã chết từ khi còn chưa chào đời… Thế mới thấy được chiến tranh
là một tội ác khủng khiếp, nó chỉ toàn mang đến đau thương, mất mát và hận thù. Chiến
tranh không chỉ cuốn những người lính đang cầm súng trên chiến trường mà còn cả những
thường dân “tay không tấc sắt” vào vòng xoáy sinh tử. Trong tiếng súng đạn không ngừng
nổ lên, chỉ có những người đang ngã xuống, những tiếng kêu ai oán, những tiếng khóc
lầm than. Chiến tranh chỉ là đại diện cho lòng tham của con người và sẽ chẳng bao giờ
mang lại hạnh phúc.
Nếu như nói chiến tranh là tội ác, thì hòa bình chính là đức hạnh của nhân loại. Hòa
bình, tự do ngày hôm nay có được không phải dễ dàng, đó là sự hy sinh của biết bao thế
hệ, là biết bao người mẹ mất con, người vợ mất chồng, con trẻ mất cha. Được sinh ra và
lớn lên trong một đất nước hòa bình, độc lập như Việt Nam hiện tại, tôi thật sự cảm thấy
hạnh phúc và biết ơn các thế hệ cha anh đã ngã xuống vì đất nước. Dân tộc ta với tinh
thần “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai”, sẵn sàng gác lại nỗi hận chiến tranh, cùng
nhau hợp tác với những kẻ thù trước kia để hướng tới một tương lai tươi sáng, tốt đẹp,
vì một thế giới yêu chuộng hòa bình.
Không ít những người thanh niên, sinh viên ngày trước vì chiến tranh mà phải hy
sinh hạnh phúc, khát vọng của riêng mình để cầm súng chiến đấu và bảo vệ Tổ quốc. Trong
thời bình ngày nay, Việt Nam ta đang nỗ lực hướng tới mục tiêu phát triển toàn diện, đặc
biệt là trong lĩnh vực kinh tế. Vì vậy, với vai trò là một công dân Việt Nam nói chung, và là
sinh viên của Đại học Kinh tế TP.HCM nói riêng, bản thân tôi nhận thức được rằng mình
cần phải không ngừng nỗ lực trau dồi học vấn để có thể đem tài sức của mình cống hiến
cho nền kinh tế nước nhà khi bước chân vào thị trường lao động. Không chỉ là nỗ lực học
tập, mà còn cần phải rèn luyện đạo đức, trở thành một công dân gương mẫu chấp hành
nghiêm chỉnh mọi đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước. Tuy chỉ là
một cá nhân nhỏ bé, nhưng tôi cũng là một mắt xích trong xã hội. Tuy không chắc có thể
làm được những điều lớn lao, nhưng tôi chắc chắn sẽ cố gắng hết mình để cống hiến cho
đất nước.